Vietnamese stories for language learners: traditional folktales in

Huyền Trân: Phụ hoàng vừa ban chiếu chỉ còn hôn, phận thiếu nữ nhi yêu cầu cúi đầu vâng mạng.

Tiệc rượu đêm nay xin mời Khắc bình thường uống cạn, để rồi mai này Huyền…. Trân… 2N

Yên lòng cử hành hôn lễ. 1N Theo ông xã về miền Chiêm quốc 2N, chỗ xứ lạ quê fan lòng trĩu nặng bao nỗi niềm riêng. 3N

Khắc Chung: Huyền Trân công nương! 1N Tiệc rượu đêm nay khiến cho mạc tướng sửng sốt kinh hoàng. 1N

Ly rượu tạ trường đoản cú sao nghe cay đắng, 2N tống biệt một người để rồi – vĩnh biệt lìa xa. 3N

Huyền Trân: Khắc phổ biến chàng ơi! 1N Xuất giá vu quy là làm cho vương phụ vui lòng. 1N

Dù không thương cũng yêu cầu nghĩa vk chồng, 2N mặc áo cô dâu tiến bước ngôi hoàng hậu, 1N

Chiêm Việt hai nhà sẽ không hề lửa loạn can qua, 1N thôi hãy quên đi những gì đôi ta cầu hẹn. 1N

Vương vấn mà chi cho bận rộn trong lòng, 2N tất cả đáng chi đâu một ít phận má hồng. 3N

Khắc Chung: sáng mai này, lúc thuyền rồng, 1N căng buồm đón gió ra khơi. 1N Hộ vệ công nương đã tất cả Khắc Chung, 2N cùng cất bước đăng trình đến tận biên thùy Việt Chiêm. 3N

Huyền Trân: Còn gian khổ nào hơn, hỡi Khắc tầm thường ơi đôi ta đành vĩnh biệt nhau rồi. 1N

Ly rượu tạ từ xin tín đồ cạn chén, 2N với tất cả nỗi niềm của Huyền Trân là ở khu vực đây.

Bạn đang xem: Vietnamese stories for language learners: traditional folktales in

TÂM SỰ PHẠM LÃI

Tây Thi ơi! Ôm gối rét ta bùi ngùi thương nhớ bạn.

Mẹn rượu nồng không nóng nỗi lòng đơn.

Rượu cạn thai sao ta vẫn thấy cô đơn.

Nơi Ngô quốc em tất cả mơ về một phương trời xa thẳm.

Tây Thi ơi! Rồi tối nay một mình ta bên tuy vậy cửa. Rượu mềm môi không nóng nỗi …. Cô …. đơn…

1. Thương mang đến mối tình trong tâm vừa lịm chết.

2. Sao ta thấy sững sờ chua xót, suy nghĩ hận cho mình bởi vì không giữ được tình yêu.

3. Tây Thi ơi! nàng có biết chăng bao nỗi biệt ly sầu.

4. Từng đêm ngùi ngùi ta thức trắng, cả một khung trời vừa sụp đổ dưới chân ta.

5. Nàng về cùng với Ngô Vương. Cùng với nhung lụa tiến thưởng son bên gác phượng cung hoàng.

6. Quăng quật lại mình ta một mọt hận lòng. Gối loại chăn solo ta đành sót đau cho số phận.

7. Bởi bất tài phải đành buộc phải mất Tây Thi. Phạm Lãi lúc này như kẻ tàn quân sau chiến trận.

8. Cố gắng lê mỗi bước ngập ngừng. Ta ý muốn tìm quên khuấy trong men rượu say nồng.

9. Đã cách nhau rồi thôi thì… Đôi ta đành vĩnh biệt nhau.

10. Bao gồm còn mong mỏi gì gặp lại phụ nữ ơi. Nỗi đau khổ này biết đến thưở làm sao nguôi.

11. Trường hợp biết ly tan thì nên cùng nhau ôm mộng xuống tuyền đài.

12. đến hai trung khu hồn không thể vương vấn. Để hai bọn chúng mình trường tồn được gần nhau.

Trích Nửa Ðời hương Phấn

Nghe Thanh Nga, Bạch Tuyết với Thành Được ca (từ phút đồ vật 3)

Hương: Chị đã dời nhà, có lẽ vì vậy cơ mà chị không sở hữu và nhận được thơ em. Chứ ví như như nhận ra thơ em, dẫu biết em gồm thành hôn cùng với dượng bố đây. À…mà không … dẫu biết em hôn phối với ai đi nữa, thì chị cũng chũm về cùng với …

… Em. Để mừng ngày em xuất giá, cho vui miệng của bố má.

Chị được nở phương diện mày cùng với lối làng mạc bà con.

Xem thêm:

Diệu: Chị Hai…chị Hai…

Hương: Còn dượng cha đây, là 1 trong những thanh niên có trí thức lại đàng hoàng. Chị cực kỳ sung sướng, thấy em có một người ông chồng đúng như lòng chị ước mong.

Tùng: Chị nhị ơi, chị nói bỏ ra câu ấy mang đến đau lòng, nhưng mà ai cơ cũng đau đớn muôn phần. Chớ nào buộc phải đâu người ta phụ bạc, tại số trời biết nói sao hơn.

Diệu: Anh rỉ tai ai nhưng mà em đây không hiểu nhiều được. Anh hãy phân tích ngọn ngành, kẻo nhưng mà em đây phải thắc mắc với lòng.

Tùng: Diệu … Em nghe anh nói nè.

Diệu: Chuyện gì…anh nói cho em nghe đi

Hương: Không…không….

Hương: nếu thương bạn thì xin đừng gồm nói ra. Nhưng tội nghiệp mang đến em của tín đồ ta.

Thà chịu đựng khổ một mình chớ đừng để sầu cho em.

Diệu: Chị Hai, chị cũng biết chuyện nầy nữa hả, chị Hai? Chị nói mang lại em nghe đi chị Hai.

Tùng: Ôi khổ cực thay, mong mỏi gọi tên em mà call chẳng phải lời. Diệu ơi em hãy nghe đây là sự thật.

Diệu: Là sao hả anh???

Hương: Không, không…..Tôi van lơn Dượng Ba…

Tùng: sự thật chị Hai đấy là …

Hương: Chị đấy là chị ruột của em.

Trích Hoa Bướm Ngày Xưa

Anh! anh hãy trút số đông lời nặng nề hà lên đầu tín đồ phản bội.

Nhưng anh nào tất cả biết đâu em đã sầu tái… tê.(–) (+) Qua mấy chiều đông tuyết (giá)(–) Bao mùa rừng thế lá (–) (–) Em vẫn đợi (chờ), tín đồ cũ về bên (đây)(–)(–)(–) cơ mà hình nhẵn ai (–) như 1 cánh (chim), lưu lạc phương (ngàn)(–) Say sưa cùng trăng gió (–) (–) Quên kẻ cô (phòng), chịu lạnh nhạt với mon (năm)(–)(–)(–) Thôi bà hãy yên đi!(–) kể nữa nhưng mà (chi), chuyện cũ đến đau (lòng)(–) Khi nhưng ai kia bán rẻ ơn nghĩa (–)(–) gồm phải (chăng?) vị tôi trên đây quá gàn (dột)(–) yêu cầu mới tin lời, của (–) kẻ lang tâm(–) Bà còn lưu giữ (chăng?) bởi vì ai mà lại tôi xông pha nơi chiến (trận)(–) Đem huyết xương đổi rước uy quyền (–) bao nhiêu gian (lao), nguy hiểm (–) vẫn coi (thường).

Trích Tướng giật Bạch Hải Đường

Nhung ơi! Sao em nỡ đành đoạn loại bỏ đi khi con Thu nó mới vừa lên nhì tuổi. Sao em đành quay sống lưng ngoảnh mặt khi anh vẫn còn đấy tha thiết yêu…. Em.

1. …. Em. Trong cả một đời không khí dối

2. Chung thủy vợ ông xã chung chăn sẻ gối. Từng tháng từng ngày một mình đau khổ có nhau.

3. Nhưng tính từ lúc đây Em sẽ ra đi không quay trở về nữa rồi.

4. Anh thì đã suốt đời mang án, Chỉ tội nghiệp nhỏ khờ nó đang còn trong tuổi ngây thơ.

5. Rồi ai dạy bảo tưng tiu ai chăm lo vỗ về

6. Lúc thiếu tiếng ru em trong giấc ngủ đêm dài. Nó đã khóc đòi thân phụ hay ảm đạm vì lưu giữ mẹ.

7. Phụ vương thì đã biết thành tù đày, còn bà bầu thì loại bỏ đi xa. Thượng đế ơi! Sao ông gây bỏ ra thảm trạng.

8. Để khổ lòng nhau lúc chia cắt gia đình. Thôi thì đành buông tay cho định số an bài.